Cô Bé Ngày Xưa (III)
Về tới nhà , hai mẹ con lục đục vào bếp để sủa soạn bữa cơm đãi kha’ch trưa nay . Uyển phụ mẹ lột vỏ tôm xong , nàng bỏ tôm vào cối xay chung với thịt cho nhuyễn ......
- Nhớ đập vào đó hai trái trứng nhá Uyển !
Bà Hiền vừa nói , vừa bắt nồi nước lên bếp . Bà nêm nếm cho vừa nồi nước lèo , bỏ vào tý bột ngọt , tý muối , 1 muỗng mắm tôm , và vài giọt màu đỏ ……. Bà quay sang dặn :
- Uyển , con canh nồi nước sôi thật sôi , thì con bỏ Thịt , và Tôm vào dùm cho mẹ . Con nhớ đừng bỏ sớm qúa , nhân sẽ chìm xuống dưới không có đẹp , biê’t chưa ? Bà Hiền vừa dạy Uyển cách nấu , vừa phi hành , gạch cua , và cà chua cho vàng …….
Đợi nước sôi , Uyển múc nhân bỏ vào . Nàng bỏ tới đâu , nhân nổi lên tới đó . Bà Hiền lấy nước màu chan lên trên , tạo nên 1 màu vàng óng ,ở trên mặt nồi …….
Muì thơm bốc lên làm Uyển thấy đói bụng . Nếu không có khách chắc Uyển đã làm ngay 1 tô . Trong lúc chờ khách tới , Uyển đi kiếm trong tủ lạnh xem có gì ăn cho đỡ đói …..
- Í , còn miếng bánh bò thui kệ , có còn hơn không Uyển nghĩ …. Đang nhâm nhi miếng bánh bò , thì có tiếng phone reo . Mẹ của Uyển goị :
- Uyển , nhắc phone đi con . Mẹ đang dở tay . Không chừng vợ chồng bác Quang , với thằng Nhân tới đấy ! Uyển nhắc phone :
- Hello ! Nguyễn residence ! May I help you ?
Trên đầu dây bên kia vang lên một giọng Bă‘c trầm ấm :
- Hello ! Dạ xin lỗi cô cho tôi hỏi , đây có phaỉ là nhà của bác Hiền không ạ ? Bác Hiền có ở nhà không cô ?
- Dạ xin lỗi anh là ai ? Anh kiếm mẹ của Uyển có chuyện gì không ? Mẹ của Uyển đang bận . Anh muốn nói chuyện với mẹ của Uyển ngay huh ? Anh làm ơn đợi tý nhá !
- Oh ! Tôi tên Nhân . Tôi là con trai của ông Quang . Cô có thể mở cổng dùm tôi không ?
- Uyển bật cười khanh khách :
- Oh ! Anh Nhân huh ? Xin lỗi anh nha ! Uyển mở cửa ngay . Bên kia cũng có tiếng cười , và giọng nói vẫn ấm :
- Cám ơn Uyển nha !
Uyển nhấn số 9 mở cổng cho Nhân lái xe vào , nàng quay sang gọi :
- Mẹ ! Mẹ ơi ! Bác Quang tới rồi mẹ ơi !
Bà Hiền từ trong phòng vội đi ra cửa đứng đợi ……..
Nhân lái xe đi vào 1 con đường nhỏ rất yên tịnh . Hai bên đường trồng những cây Thông cao vút , và nhà nào trước cửa cũng có trồng cây Magnolia . Muì thơm của hoa Magnolia tạo nên 1 vẻ êm đềm , thoải mái , nhưng bên tai của Nhân vẫn còn bị cái giọng nói nhỏ nhẹ , dễ thương của cô bé có cái tên Uyển làm chàng ngẩn ngơ...... Uyển ??? Uyển là ai nhi ? Nhân quay sang hỏi bố :
- Uyển là con gái của bác Hiền huh bố ?
Mẹ của Nhân ngồi ở băng sau nói ngay :
- Con không nhớ cháu Uyển à ! Lúc còn ở Việt nam , mỗi lần bác Hiền dẫn cháu Uyển tới chơi , con với nó hay giành nhau ngồi lên trên đuì của bố mày nhông nhông đó ! Nghe mẹ nói , Nhân cố suy nghĩ ....... Bà Quang lại tiếp :
- Con nhơ’ không , con bé lúc nào to’c cũng thắt hai cái bím , mắt hai mí to thật to …….. Mẹ của Nhân nói tới đây thì Nhân đã nhớ ra . Mỗi lần giành nhau với Nhân , con bé mà thắng cuộc là toe miệng cuời để thấy cả hai cái răng sún . Lúc đó Nhân hình như 7-8 tuổi gì đó , còn Uyển hình như 4-5 tuổi thì phaỉ …… Đang suy nghĩ thì mẹ chàng vỗ vai :
- Tới rồi ! Bác Hiền đứng truóc cửa đợi kìa !
Nhìn theo huớng tay của mẹ , Nhân thấy bà Hiền gìa hơn mẹ của mình . Bà mặc chiếc quần đen , và chiếc áo Bà Ba màu cafe sữa có thêu rô đê chung quanh , nhìn bà rất là Việt nam .
Nhân từ từ đậu xe vào lề, vừa tắt ma'y xe là bố mẹ của chàng mở cửa bước xuô’ng xe ngay . Bác Hiền cũng từ bên đường bước sang . Hai bà mừng mừng , tủi tuỉ ôm nhau khóc ...
-Trời ơi ! Đã 20 mấy năm rồi , bây giờ em mới được gặp lại anh chị …. Nhờ ơn trời phật , chị em mình mới còn có dịp gặp lại nhau …. Bà Hiền vừa khóc , vừa noí ……
Mẹ của Nhân cũng sụt suì , nói không ra lời . Nhân chưa bao giờ thấy bố của mình xúc động , nhưng hôm nay chàng thấy mắt của ông cũng đỏ hoe . Nhân đang lui hui trong xe , thì nghe mẹ nói :
- Cháu Uyển đây à ! Đã lớn vậy rồi à ! Con bé càng lớn , càng đẹp , giống y như mẹ cháu lúc chị ấy còn trẻ .
Uyển đỏ mặt …. Nàng khoanh 2 tay lại thưa :
- Chào hai bác mới tới ạ ! Thưa rồi , nàng đi tới bên cạnh bà Quang nàng hỏi :
-Bác gái ở lại Cali lâu không bác ? Hay 2 bác ở lại đây chơi với mẹ cháu vài ngày đi . Mẹ cháu nghe tin 2 bác sang chơi mừng lắm . Đã lâu rồi cháu mới thấy mẹ cháu vui như hôm nay . Uyển cười bắt , chuyện với ông Quang :
- Bác trai nhìn vẫn phong độ như ngày nào , trông bác vẫn còn đẹp lão lắm . Lúc bé cháu cứ đeo chân của bác vòi quà. Bây giờ không đeo chân của bác được nữa , nhưng chắc qùa vẫn vòi được huh bác ? Nói xong Uyển khúc khích cười ...
Ông bà Quang cười lớn !!!! hahahaha
- Con bé nói chuyện có duyên qúa . Bác đi đường thấy không được khoẻ lắm , vậy mà vừa gặp cháu là bác khoẻ ngay .
- Bác ơi , vậy tốt qúa . Hai bác ở lại chơi thêm vài ngày nữa , gặp cháu nhiều 1 tý , chắc hai bác sẽ trẻ đi vài tuổi . hihi ....
Bốn người cười nói vui vẻ quên cả Nhân đứng đằng sau , nhờ vậy Nhân có dịp đứng ngắm Uyển . Cô bé ngày xưa đó , bây giờ đã là một thiếu nữ yêu kiều , trẻ trung trong bộ đồ ôm gọn , show những đường cong của người con gái tràn đầy nhựa sống . Cô nàng nhí nhảnh , và lý lắc , nhưng trong đó có 1 cái gì nhẹ nhàng thu hút Nhân , làm chàng không thể rời mắt khỏi người con gái đó. Nhân đang mãi suy nghĩ , và ngắm Uyển , thì Uyển quay lại . Bị nàng bắt gặp mình ngắm nàng , Nhân hơi bối rối …….
Chàng cô’ làm tỉnh mỉm cười , gật đầu chào Uyển . Uyển cũng gật đầu chào lại , nàng lên tiê’ng :
- Hi ! Anh Nhân huh ? Anh Nhân khoẻ không anh ? Long time no see há ! Anh Nhân còn nhớ Uyển không ? Vừa hỏi , nàng vừa nheo mắt cười ...
Bây giờ miệng vẫn cười toe , nhưng show hàng răng trắng đều , và có thêm 2 cái răng khểnh , tạo nên 1 nụ cười làm ngây ngất người đối diện .
Nghe Uyển nói chuyện , 3 người mới nhớ tới Nhân . Ông Quang quay lại gọi :
- Nhân tới chào bác Hiền đi con !
Nhân đi tới cầm tay của bà Hiền nói :
- Dạ ! Cháu chào bác ạ ! Bác khoẻ không bác ?
- Bác khoẻ cám ơn cháu . Cháu lớn qúa , nếu bác cháu mình gặp nhau ngoài đường chắc bác cũng chẳng biết cháu là thằng Nhân .
Thôi mình đi vào nhà nói chuyện . Đi vào nhà đi anh chị .
5 người đi vào nhà . Nhân nhìn chung quanh , chàng nhận xét :
Đúng là nhà của người Việt , lúc nào ở phòng khách cũng có 1 bàn thờ Tổ Tiên , chung quanh có treo những tấm tranh sơn mài :Mai , Lan , Cúc , Trúc và Cầm , Kỳ,Thi ,Họa
Đi qua bên family room ông bà Quang , và bà Hiền ngồi xuống bộ sofa bằng da đen . Thấy Nhân đứng lớ ngớ ngay ngưỡng cửa , bà Hiền gọi :
- Cháu Nhân ngồi chơi đi cháu .
- Dạ ca’m ơn ba’c … Chàng ngồi xuống cạnh bên bố .
Uyển bê ra một ấm nước trà, 3 cái tách ,1 ly đá , và 1 lon Pesi . Nàng qùy xuống rót trà mời ông bà Quang , và mẹ :
- Mời hai bác dùng trà !
- Mời mẹ dùng trà !
Mời người lớn xong , Uyển khui lon Pesi đổ vào ly đá , nàng mời Nhân :
- Uyển nghĩ anh không uống trà ! Uyển rót Pesi mời anh được không ?
- Uyển để đó anh làm được rồi . Cám ơn Uyển nhiều .
Uyển nghiêng đầu nói :
- Dạ đâu có được . Anh là khách mà , ai lại để cho khách tự làm . Nàng li’ lă‘c nói tiếp :
Để khách tự làm , khách dành làm hết thì Uyển bị thất nghiệp à ! hihi ... Uyển nói giỡn thôi . Anh Nhân đừng để tâm nha …. Cả 5 người đều cười vui vẻ ...
http://Trinhnu.net/van/2263
Nhớ
Có phải lần đầu mình giận đâu !!!
Tại sao lòng lại thấy vạn sầu
Đâu phải lần đầu không gặp nhau !!!
Thế sao nỗi nhớ như đã lâu ....
Gọi người , vạn nỗi nhớ
Nhớ đành để t