
5 - BÍ-PHÁP CỦA THẾ-ÐẠO LÀ SỰ

Người ta tưởng Thế-Đạo không có Bí-Pháp;có chớ, tại Đời không đem ra để cho toàn thể nhơn-sanh hiểu biết.
Có Bí-Pháp chớ;bởi những hạng vĩ-nhân tạo thời cải thế, họ mơ-ước một điều: trước khi quá vãng (chết) được nêu danh ư hậu thế. Đó là Bí Pháp.
Muốn vậy, đối với Quốc-dân họphụng-sự cho Quốc-dân, đối với toàn nhơn sanh nơi mặt địa-cầu này, họ có đủ chủ-hướng phụng-sự cho nhơn-loại. Đã định tâm phụng-sự tức nhiên nơi này là nơi bí-yếu hơn hết. Xin để ý.
Hểquyết tâm phụng-sự tức-nhiên họ phải lấy chánh tâm làm căn-bản, do chánh tâm ấy họ bước vô khuôn-khổ của Đạo, tương-liên với Đạo,chánh-tâm ấy để giá trị cho Quốc-dân. Thiên-hạ bước vô đường chánh tâm rồi tức-nhiên có liên-hệ với Đạo,họ phụng sự cho thiên hạ là chỗ liên hệ sự Đạo-Đức tinh-thần của toàn nhơn sanh đó vậy. Chúng ta đã thấy rằng lời của Đức-Chí-Tôn đã nói:"Đạo không Đời không sức mà Đời không Đạo không quyền", cả hai tinh thần ấy phải tương-liên mật-thiết cùng nhau không thể gì rời-với nhau đặng.Chúng ta đã thấy nhiều lý thuyết họ muốn thế nàoĐời thoát-ly với Đạo, nhưng chẳng hề thoát ly đặng.
Nga-sô Viết lấy thuyết Duy vật làm căn-bản, tức-nhiên lấy vật-chất làm căn-bản, mà chối bỏ linh-hồn.
Về thuyết vật hình, tức nhiên nghịch hẳn với tinh thần Đạo-Đức.
Giờ phút này nước Nga cũng chưa hề thoát-ly Đạo-Đức được phải đem Đạo-Đức làm căn-bản mà thôi.
Ngày đánh đổ chánh-quyền khám-phá quyền-lực của nhà thờ, chỉ trích quyền-lực của Nhà Thờ, nhưng rốt cuộc ngày nay phải đem Đạo-Giáo đem Công-Giáo, tái lập các Đền-Thờ trở lại.
Từ thượng-cổ, bao giờĐời cũng kiếm phương-thế thoát-ly Đạo,chiến-đấu để thoát-ly Đạo.
Họ biết không tùng theo nó thì họ không quyền mà hể tùng theo nó thì mất tự-do tự-chủ của họ, nó mất thì nó chẳng khi nào mà trị thiên hạ được. ?
Từ thượng-cổ đến giờ không một Quốc-Gia Xã-Hội nào nơi mặt địa-hoànnày vô Đạo mà cầm quyền thiên-hạ được, không thể có.
Vì cớ muốn phụng-sự Quốc-dân hay Quốc-Gia cho đắc lực,phải có thành ý, rồi Chánh tâm; muốn có chánh tâm thì mình phải Tề-gia Trị-Quốc rồi mới đến Bình Thiên-hạnghĩa là: tu thân, tức-nhiên nhơn-đạo đó vậy. Chính thiên-hạ có liên-quan mật thiết với Đạo mà lưu lại thanh-sử, nhưng cũng chưa đủ.
Chúng ta ngó thấy họ muốn thoát-ly Đạo-Giáo, nói gần hơn nữa, ở cõi Á-Đông chúng ta thấy gì ? Như nhà Vua các công-thần" Vị-quốc vong-thân"nhà Nam ta có phong-thần nên buộc các Làng các Tổng, các Huyện, các Phủ, phải lập Đền Thờ, thờ các Đấng ấy, là Đình của chúng ta đó vậy.
Thoát-ly, họ muốn thoát-ly Đạo, đặng họ lập khuôn-khổ riêng tư của họ,họ càng lập càng đội Đạo-Giáo trên đầu thêm nặng nữa.
Bên Âu-châu chúng ta thấy gì ? họ muốn thoát ly Đạo-Giáo mà những công-thần ấy họ dựng hình để chỗ nào đông dân chúng, tùy theo công-nghiệp của mỗi người họ định chỗ dựng hình ảnh của họ để lưu lại cho hậu thế, dựng hình-ảnh ấy là gì ?Ấy là Bí-Pháp của họ đó vậy.
Họ tưởng thoát-ly Đạo-Giáo là dễ nhưng mà hình cốt dựng lên họ để cả bài học cho hậu tấn; những cái hình ảnh còn tồn-tại đây, xác-thịt xương-máu của những kẻ ấy được lưu hình-ảnh tại mặt thế này là những Đấng để cả tâm-đức phụng sự cho Quốc-Gia và nhơn-loại đó vậy.
Làm cho đặng họ ham lắm.
Giờ phút này các Vị cầm quyền trị-thế trong một xã-hội nhơn-quần nào, cũng mơ-ước một điều là phải lưu danh hậu-thế mà thôi, lưu cả hình ảnh tôn-nghiêm của họ để hậu thế nữa.
Vì cớ cho nên nhiều người nhiều khi khổ hạnh phải cực-khổ trong trường tranh-đấu vì Quốc-Gia Xã-Hội nhơn-quần khổ-não về tinh-thần nhọc-nhằn biết mấy. Có nhiều người thối chí mà nhờ cái năng lực vàquyền-lực lưu danh ư-hậu-thế ấy buộc họ phải làm nữa, trong con đường phụng sự Quốc-Gia cho đến cùng.Vì thế phải có một tấm lòng chơn thật mới quyết-định được.
Ấy vậy, Bần-Đạo lập lại một lần nữa, để lại một trang lịch sử tốt đẹp cho hậu-thế, để hình-ảnh tôn-nghiêm cho hậu-thếấy là Bí-Pháp của Thế-Đạo.
Còn nữa, ngoài ra nữa, còn có cái này; cái này không hình trạng mà đáng sợ hơn hết là miệng lưỡi của thế-gian.Có nhiều việc không để nơi trang lịch sử được, nhiều khi bất công của nhà Vua hay của nhơn-quần họ không để nơi trang sử được, họ chỉ để nơi miệng lưỡi thế gian mà thôi, đáng sợ hay chăng là chỗ đó. Hoặc là vì sự bất chánh yểm cả công-nghiệp công-thần của mình; nhưng công nghiệp ấy họ để nơi miệng lưỡi của dân, của thiên-hạ.Bí-Pháp ấy mới cao-thượng, mới bền bỉ,Bí-Pháp mà Đức-Chí-Tôn dành để đặng ban thưởng cho những kẻ vì Đạo nhơn-luân của con người biết quên mình vì Đạo.Vì Đạo mà tạo tinh-thần cho quần chúng đó, Bí-Pháp ấy cao-thượng hơn hết.

Bần-Đạo rủ cả thảy con cái Đức-Chí-Tôn cầm chìa khóa nơi tay, đặng mở cả huyền vi bí-mật ấy cho thấu đáo;thấu đáo cho đặng rồi mới có thể biết được cơ-quan giải-thoát của mình.
Chúng ta tôn sùng Đức Chí Tôn để làm gì ?Đấng ấy có hữu ích gì cho chúng ta hay chăng mà chúng ta phải phụng sự những điều chí thiết ấy ? Nên tìm kiếm cái nguyên-lý của nó cho thấu đáomới gọi rằng tumàmuốn tu phải biết huyền vi bí-mật ấy mới tu,còn không biếtbất quá vô Đền-Thánh hát chơi vậy thôi.
Phải biết giá trị huyền vi bí mật, mới dám can-đảmthí thân cho Đạo,mới có thể cương-quyết đặng chung sống với con cái của Ngài.
Thử tự soát mình, tự xét nghĩ mình cũng một mạng sống cũng như mấy ngàn triệu mạng sống nơi mặt địa-cầu này, không kể các Vạn-Linh bao phủ, chung quanh họ, thấy họ khổ trong con đường sống ấy lắm.
Có nhiều khimuốn bảo thủ mạng-sống họ mà họ phải tận diệt mạng sống khác.Các mạng sống bị tận-diệt thì họ phải chịu đau-khổ thống thiết vô ngần vô-đối; trường đau khổ ấy trải trước mặt Bần-Đạo.
Đối với vạn-vật thấy tình-trạng mạnh hiếp yếu, dữ ăn hiền, đối với loài người thì ngó thấy họ không kính nể mạng-sống đồng loại đồng chủng với nhau. Một tấn tuồng bất công trải trước mặt, muốn kiếm phương an ủi thấy mình cũng một kiếp sống như các người kia vậy.
Mỗi chúng ta kiếm con đường hữu ích, cái hữu ích cho bạn đồng sanh của mình, hễ thấy mình ăn thì bạn mình mất ăn; mình mặc thì bạn mình mất mặc,tức-nhiên chính mình, mình cũng giành sống với họ. Xét đoán mình không có hữu ích chi đối với họ cả, mà trái ngược lại mình làm tội ác, mình làm khổ-não cho họ mà thôi.Bởi vì mình giành giựt cái sống của họ để bảo thủ cái sống của mình, mình phải giành cái sống của họ kia kìa thành ra mình không hữu ích gì hết.
Kiếm thế an ủi, có thể nào làm nô-lệ cho họ, không ăn mà sống không, nói đến cái đó thì rất khó muốn làm cho đặng trọn trong con đường sống tức-nhiên mình không thể làm được. Muốn kiếm giải-pháp ấy cho được thì mình gởi cả tâm-hồn vào tay một Đấng vô-hình, nương theo cái quyền-năng vô-hình làm Chúa của các mạng sống ấy đặng kiếm thế bảo-thủ mạng-sống của thiên-hạ.
Triết lý ấy kiếm coi ở đâu, như bên Phật-Giáo biểu vô chùa mà tu,tụng kinh gõ mõ đặng ăn mà sống, sống riêng cho cá-nhân,như vậy thì còn tội ác hơn hết thảybởi vì biểu họ bố thí cho mình ăn để mình sống, còn họ thì thiếu sống.Các nơi khác nữa, ngồi đó duy chủ cái quyền sống như các nền Tôn-Giáo khác họ giành cái sống ấy còn mạnh-mẽ hơn các thứ quyền giành sống khác nữa. Nếu tới một vài cửa khác họ lại giành sống xảo-trá còn tồi-tệ hơn nữa.Kiếm phương thế giúp sống cho đồng sanh mà kiếm không ra.
May thay trong buổi khuẩn-bách tinh-thần ấy,có Đấng Huyền-Linh đem lại với một phương-pháp vô-hình,không hình mà làm cho chúng ta thấy, không nói mà làm cho chúng ta nghe là Đức Cao-Đài Thượng-Đế, nhờ đó mà Bần-Đạo khỏi đi đâu hết.Nếu không có Đấng ấy thì có lẽ Bần-Đạo điên đi mà chớ; điên vì cái khổ não của Đời, điên vì gớm ghiết cái cơ-quan tranh sống của nó.
Ban sơ Bần-Đạochưa biết Ổng mà Ổng cho Bần-Đạo làm Hộ-Pháp.
Tại sao Đấng ấy làm thiên-hạ nghe, thiên-hạ theo, chính mình cũng vậy. Lý lẽ của Ổng , Ổng đem đến triết lý cho ta thấy rằng: Ổng giúp sống, chớ không phải giành sống.
Đấng đó nên theo, có hai lẽ.
1.- Về phần Đời, khỏi cái bệnh đau thảm.
2.- Về phần Đạo, khỏi côi cút lẻ loi.
Bấy giờ Đạo Cao-Đài không cần biếtchánh hay tà, chỉ biết Đấng ấy có thể gom-góp đôi triệu tâm-hồn vào tayĐấng ấy là Đấng Chí-Linh.
Ngày giờ nào mình về cảnh Thiêng-Liêng kia, quả nhiên linh-hồn còn tồn tại chớ không phải tiêu-diệtnhư nhiều triết-lý vô-thần, nhiều nhà Duy-vật đã thuyết nơi mặt địa-cầu này.
Giờ phút nào thoát xác về vơi hư-linh mà được một vài triệu linh hồn về cảnh Thiêng-Liêng Hằng-sống thì không còn hạnh phúc nào hơn. Không cần biết giá-trị, không biết quyền-năng ra sao, nhưng ngó thấy Ổng rồi có thể làm bạn với cả trăm, cả triệu chơn linh trên cõi Thiêng-Liêng Hằng-Sống,vì cớ cho nên phải vào Đạo Cao-Đài đặng phụng sự cho Ổng tức nhiên phụng-sự cho con cái của Ổng. Nghĩ có bao nhiêu đó mà mình theo cho đến ngày nay. Đứng giữa tòa-giảng này để ngửa cái triết-lý ấy đặng cho toàn thể con cái của Đức-Chí-Tôn rõ biết đặng suy xét về Thể-Pháp và Bí-Pháp của Đạo Cao-Đài.
Còn +