Hoàng-Ân
NHỰA ĐAM-MÊ
...đam-mê là sự biểu-lộ sức sống trong Sự Sống...có thể nào nết đam-mê trong sinh-linh đến từ tính-chất của Con Tạo...hay¬ nhìn nhưng¬ hiện-tượng thiên-nhiên trong coi¬ sống, không thể không cảm rằng đó chính là cảm-xúc của thượng-đế tạo nên: nhưng¬ cơn bao¬ gió cuồng-nộ từ bình-nguyên vào rừng già qua sa-mạc ra đại-dương...nắng thơ, mây mỏng, mưa ngàn gió lộng...loài manh¬ thú hiên-ngang, chim muông cùng cá biển tuyệt-my¬ cánh, vây...nhưng¬ thân cây vươn đâm thủng trời, hoa thơm, cỏ lạ...và con người: vật hiển-linh chiêm-ngương¬ vu¬ trụ của mầu sắc và âm-thanh.
...khi con người yêu, giận, ghét, mừng, vui: hòa mình theo đà cảm-xúc, rồi vươn lên bằng tư-tưởng...sống thật trọn-vẹn với bản-nga¬: gây ra nhưng¬ lầm-lơ¬ để biết hối-cải và ra công may vá nhưng¬ mất-mát mà như hạt bắp, hạt thóc trong căn nhà xay lúa trong văn thơ của Kahlil Gibran* cùng ngọn lửa thiêng nhà tiên-tri ấy nướng dâng tim tình-nhân cho bưa¬ tiệc của đấng hóa-sinh:
...tất cả nhưng¬ đam-mê mang mang trong tiếng hót đón ban mai của chim gọi đàn, cho đến tiếng hú trăng man-dại của nhưng¬ con chó sói bỏ bầy đi hoang giưa¬ đêm hoang-da¬...từ mềm-mại vuốt-ve của bàn tay mầu-nhiệm vòng ôm của tình-nhân, cho đến nhưng¬ trở mình của hỉ, nộ, ái, ố: có khác chi nhưng¬ tâm-hồn trẻ thơ trong xúc-cảm, cưu-mang trong nhưng¬ con người khoác vào nhưng¬ vai-trò trong xa¬ hội: ta yêu trẻ thơ thì tại sao lại chối bỏ nhưng¬ cảm-nhận nồng độ trong ta: hay¬ học từ nhưng¬ bé thơ cung-cách sống thật với lòng mình...
...Julie Cameron tâm-sự, "...words are like thorns, i fall upon them and i bleed!" (chư¬ nghia¬ như gai nhọn, tôi nga¬ lên chúng và tôi rỉ máu.)...ngôn-ngư¬ là sự hiện-thể của sự biểu-trưng cái vô-hình mà cuồng-nộ và phức-tạp cúa bản-năng tìm kiếm sự truyền-thông với nhưng¬ gì ở bên ngoài thế-giới nội-tâm...xin nghiêng xuống và cảm cùng tôi cái luồng cảm-xúc như gió giông: sự hiện-thể của nhưng¬ con sóng tình-cảm mượn trí-tưởng mà thành: là luồng gió xuân mơn-man để khi đông đến thì làm cơn gió bắc thổi hiu-hắt mảnh vườn lòng...rồi sự vật hồi-sinh mơn-mởn trên cỏ lá đầu xuân, và rưng-rức xanh tươ sâu vào trong hạ...
...chỉ có đam-mê mới hiểu thấu ý-nghia¬ của thời-gian, ở vào sự vượt thắng ngục tù giới-hạn của thân-thể trước sự mong muốn khuất-phục chúng...hay¬ mời nhau cùng nhắc với nhau rằng: như đường chân trời trong tầm nhìn chỉ là một ảo-tưởng của ảo-ảnh thuộc giới-hạn nhan¬-quan: linh-hồn linh-hiển là một kho-tàng không có tuổi, không hạn-hẹp cường-độ: nếu ta hiểu chiều sâu khó thể điều-động được của miền xúc-cảm trong ta, ta se¬ chấp-nhận cuộc sống chung-chạ trong coi¬ nhị-nguyên của nhưng¬ cực cảm-nghi¬ trong nhau, và tình yêu se¬ trường-tồn hơn nhưng¬ xung-đột, nên làm ta thông-cảm với nhau hơn, và yêu nhau cuồng-nhiệt cho đến nôi¬ không có gì làm ta đánh mất nhau: vì quý-hiếm quá một con người đa¬ thân-thiết đủ để cùng sống hơi quá thật với nhau với nhưng¬ thất tình lục dục khả-di¬ bình-thường của nhưng¬ con người...
Thời-đại bao lần khô nước mắt
Hoa đèn riêng gửi chút tâm-tư
Ngắn dài đa¬ hoc. người thiên-cổ
Vạn đại sầu lên chẳng bến bờ
Kính-cẩn thương người yên-lặng quá
Nhưng¬ linh-hồn nhỏ chúng ta ơi
Nào ai biết được niềm u-ẩn
Từng lặng nhiều trong nhưng¬ mảnh đời**
...............................................................
* Kahlil Gibran, "On Love", The Prophet
**Quang Dung¬, "Trắc-Ẩn"
http://Trinhnu.net/van/93226